Tôn Tấn Trung vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ, nói chính xác hơn thì đó là một cơn ác mộng.
Hắn cảm thấy bản thân bị nhốt trong một không gian chật hẹp, tay chân co quắp, không rõ là không dám duỗi thẳng hay không có cách nào duỗi thẳng ra được.
Bốn bề là bóng tối bủa vây ngột ngạt, tĩnh mịch đến mức dù chỉ một tiếng động nhỏ xíu cũng có thể dễ dàng lọt vào tai.
Thế nhưng nơi này lại quá mức an tĩnh, hắn chỉ có thể nghe thấy nhịp thở dồn dập của chính mình. Trong không gian tĩnh lặng ấy, âm thanh này có vẻ vô cùng ồn ào, mỗi một lần hít vào, mỗi một nhịp thở ra, đều tựa như




